Thực hành dân chủ, tự phê bình và phê bình theo Di chúc của Chủ tịch Hồ Chí Minh

3/5/2019 8:2

Tuyenquang.gov.vn: Di chúc của Chủ tịch Hồ Chí Minh là một trong 5 Bảo vật quốc gia mà Người để lại cho dân tộc Việt Nam. Với giá trị tư tưởng và nhân văn sâu sắc, Di chúc là tâm nguyện, tình cảm, ý chí, niềm tin, trách nhiệm của Chủ tịch Hồ Chí Minh đối với Tổ quốc, nhân dân và sự nghiệp cách mạng; là công trình lý luận về xây dựng và củng cố Đảng cầm quyền, đồng thời là tác phẩm bàn về xây dựng xã hội xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam, phác thảo lý luận sự nghiệp đổi mới ở nước ta.


Là công trình lý luận về xây dựng và củng cố Đảng cầm quyền, Di chúc đề cập đến những vấn đề cốt yếu của công tác xây dựng Đảng. Trong Di chúc, Hồ Chí Minh khẳng định: “Đảng ta là Đảng cầm quyền”. Để đáp ứng được nhiệm vụ lãnh đạo xã hội, Đảng phải luôn vững mạnh về chính trị, tư tưởng, tổ chức và gắn bó máu thịt với Nhân dân, không ngừng nâng cao bản chất giai cấp công nhân, lấy chủ nghĩa Mác – Lênin làm nền tảng tư tưởng, kim chỉ nam cho mọi hoạt động của mình. Cần phải giữ gìn mối đoàn kết trong Đảng, thực hiện nguyên tắc tập trung dân chủ, nguyên tắc tự phê bình và phê bình, rèn luyện đạo đức cách mạng, nêu cao tinh thần trách nhiệm, hết lòng phục vụ Nhân dân của cán bộ, đảng viên. Công tác chỉnh đốn Đảng là nhiệm vụ chiến lược, là công việc thường xuyên để giữ vững vai trò lãnh đạo và cầm quyền của Đảng.

Theo Di chúc, để xây dựng sự đoàn kết, thống nhất trong Đảng, Đảng ta phải thực hành dân chủ thực sự. Nhờ dân chủ, Đảng mới khơi dậy, phát huy cao nhất trí tuệ, nâng cao năng lực lãnh đạo và sức chiến đấu của Đảng. Năm mươi năm qua, nhờ thực hành dân chủ, trong Đảng đã khắc phục dần tình trạng bè phái, cục bộ địa phương, quan liêu hách dịch cửa quyền, xa rời quần chúng. Cũng nhờ việc thực hành dân chủ rộng rãi, dân chủ thực sự, thường xuyên, từ Trung ương đến cơ sở mà không còn “bầu không khí âm u” trong sinh hoạt Đảng. Trong Đảng cũng thực hiện một nguyên tắc sống còn là dân chủ gắn với tập trung, là biện pháp tốt nhất trong xây dựng Đảng. Kiên quyết đấu tranh chống lại những biểu hiện dân chủ hình thức, lợi dụng dân chủ để truyền bá những quan điểm, tư tưởng cá nhân, xâm hại lợi ích chung, gây mất đoàn kết trong Đảng, trong xã hội.

Tự phê bình và phê bình là nguyên tắc quan trọng, là một trong những quy luật phát triển của Đảng. Trong Di chúc, Người viết: "Trong Đảng thực hành dân chủ rộng rãi, thường xuyên và nghiêm chỉnh tự phê bình và phê bình là cách tốt nhất để củng cố và phát triển sự đoàn kết và thống nhất của Đảng". Tự phê bình và phê bình cũng là nét nổi bật trong phong cách lãnh đạo của Hồ Chí Minh. Ở cương vị Chủ tịch nước, Người vẫn luôn thực hành tự phê bình và phê bình nghiêm túc, nêu một tấm gương sáng về đức tính trung thực, thẳng thắn, thái độ và phương pháp phê bình cho cán bộ, đảng viên. Theo Người, tự phê bình và phê bình phải thường xuyên, nghiêm túc, không nể nang, qua loa đại khái, hình thức. Mục đích của tự phê bình và phê bình là giúp cho bản thân và đồng chí đồng nghiệp ngày càng tiến bộ. Tuyệt đối không phê bình vì mâu thuẫn cá nhân, động cơ cá nhân mà phê bình theo kiểu “vạch lá tìm sâu”, “bới lông tìm vết” nhằm trù dập, đấu đá, hạ bệ lẫn nhau. Nếu ngừng việc tự phê bình và phê bình tức là ngừng tiến bộ, là thoái bộ. Tự phê bình và phê bình phải tiến hành thường xuyên vì "Một dân tộc, một đảng và mỗi con người, ngày hôm qua là vĩ đại, có sức hấp dẫn lớn, không nhất định hôm nay và ngày mai vẫn được mọi người yêu mến và ca ngợi, nếu lòng dạ không trong sáng nữa, nếu sa vào chủ nghĩa cá nhân". Việc tự phê bình và phê bình sẽ giúp tập thể và cá nhân nhận ra khuyết điểm để sửa chữa, không ngừng hoàn thiện.

Tự phê bình và phê bình là cách thức tốt nhất để thực hành dân chủ rộng rãi trong Đảng, làm cho Đảng trong sạch, cán bộ, đảng viên tiến bộ, giữ vững được uy tín của Đảng. Hồ Chí Minh chỉ rõ: "Một Đảng mà giấu giếm khuyết điểm của mình là một Đảng hỏng. Một Đảng có gan thừa nhận khuyết điểm của mình, vạch rõ những cái đó, vì đâu mà có khuyết điểm đó, xét rõ hoàn cảnh sinh ra khuyết điểm đó, rồi tìm kiếm mọi cách để sửa chữa khuyết điểm đó, như thế là một Đảng tiến bộ, mạnh dạn, chắc chắn, chân chính". Đồng thời, dân chủ là một trong những yếu tố quan trọng để thực hiện phê bình. Nếu không thực hành dân chủ thì cả với cơ quan lãnh đạo, cán bộ lãnh đạo và cán bộ, đảng viên “dù có ý kiến cũng không dám nói, dù muốn phê bình cũng sợ không dám phê bình…".

Tự phê bình và phê bình là giải pháp quan trọng để phát hiện và giải quyết mâu thuẫn trong Đảng, là vũ khí sắc bén giúp Đảng ta ngày càng lớn mạnh, nâng cao năng lực lãnh đạo và sức chiến đấu của Đảng. Một trong 9 biểu hiện suy thoái về tư tưởng chính trị mà Nghị quyết Trung ương 4, Khóa XII của Đảng chỉ ra là "Trong tự phê bình còn giấu giếm, không dám nhận khuyết điểm; khi có khuyết điểm thì thiếu thành khẩn, không tự giác nhận kỷ luật. Trong phê bình thì nể nang, né tránh, ngại va chạm, thấy đúng không bảo vệ, thấy sai không đấu tranh, lợi dụng phê bình để nịnh bợ, lấy lòng nhau hoặc vu khống, bôi nhọ, chỉ trích, phê phán người khác với động cơ cá nhân không trong sáng".

Năm mươi năm đã qua đi, Bản Di chúc lịch sử – Bảo vật quốc gia mà Chủ tịch Hồ Chí Minh để lại vẫn giữ nguyên giá trị. Thực hiện Di chúc, Đảng đã lãnh đạo Nhân dân ta thu được nhiều thành tựu quan trọng. Thực hành dân chủ rộng rãi, nghiêm túc tự phê bình và phê bình là một trong những bài học quan trọng được rút ra và tiếp tục thực hiện trong giai đoạn hiện nay.
                                                                              Tuyết Nhung
                                                                   Ban Tuyên giáo Tỉnh ủy
 

In bài viết Gửi phản hồi Gửi Email
Liên kết chuyên mục